MÙA VẢI CHÍN

By Vũ Ngọc Giang

alt
   MÙA VẢI CHÍN
alt
Anh đến quê em vào mùa vải chín
Cánh phượng hồng
đỏ thắm khắp sân trường
Của một miền quê trù phú thân thương
Nhiều hoa thơm và tràn đầy trái ngọt
Dẫu tình đời đôi khi còn đắng đót
Cánh diều bay còn vướng sợi tơ đời
Tình bên ngoài toả khắp muôn nơi
Trong cốt nhục vẫn còn điều khắc khoải
Chỉ mong sao giữ khối tình ấm mãi
Như giữ gìn danh tiếng của Thành Đông
Nhiều nhân tài góp sức với non sông
altaltalt
Để lúc ra đi ta không phải bận lòng
Ta vẫn cười mà người đời thương khóc
Để không ai giận hờn hay trách móc chi ta
Châu báu ngọc ngà gác tía lầu hoa
Chỉ phù du làm nhoà đi đôi mắt
Ta vẫn tự hào về những trang sử sách
Ba mươi sáu tiến sĩ Nho Hiền 
ở một làng "Mộ Trạch" quê ta
Núi non hùng vĩ - Sông chảy hiền hoà
đồng ruộng bao la
Hãy giữ mãi danh thơm cho đến lúc chiều tà
Như mật ngọt của Thanh Hà  xứ vải
Hãy noi gương Đức Thánh Trần và Sao Khuê Nguyễn Trãi*
Để ngàn đời sáng mãi đất Thành Đông.
altaltalt
                alt
* Xứ vải thiều có đền Kiếp Bạc thờ Trần Hưng Đạo đền được lập từ khi ông còn sống gọi là
"Hưng Đạo Vương Từ" trong đền còn nguyên đồ thờ tự của gia đình ông từ thế kỉ 15
và Côn Sơn nơi có đền thờ Nguyễn Trãi.
     
                                                       13/5/2011

More...

KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

By Vũ Ngọc Giang

KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
alt
      Càng gần đến ngày giải phóng hoàn toàn Miền Nam lòng mỗi người lính lại trào dâng cảm xúc khi nhớ lại những ngày tháng hào hùng những ngày không thể nào quên!
         Vào những ngày này cách nay 36 năm trước trong đội hình của Sư đoàn 7 bao vây  Sư đoàn 18 của  quân đội Sài Gòn tại Xuân Lộc- Long Khánh cửa ngõ phía đông bắc Sài Gòn tiểu đoàn quân y của chúng tôi được chia làm bốn đơn vị phục vụ chiến đấu: trường đào tạo y tá còn ở phía sau đội phẫu tiền phương của đại đội 1 đi cùng với trung đoàn 141 và 165 đội phẫu tiền phương đại đội 2 đi cùng trung đoàn 209 và các đơn vị trực thuộc đại đội 3 bệnh xá của sư đoàn đang tập kết điều trị thương binh tại quận Định Quán. Đất đồi Long Khánh toàn đá giữa mùa khô cuốc lên toé lửa. Cây bằng lăng trụi lá một vài nương rẫy và những bụi chuối chết khô.
Thế mà cán bộ chiến sĩ các đơn vị của tiểu đoàn vẫn liên tục di chuyển. Đi đến đâu chúng tôi cũng phải đào hầm để cất giấu và điều trị thương binh. Không thể để bàn mổ trên mặt đất vì máy bay pháo binh bắn liên tục vào đội hình của đơn vị. Chiến sĩ ta bị thương nhiều lắm nhưng chúng tôi phải ưu tiên cấp cứu những thương binh nặng. Bác sĩ Võ Đức Phổ  tiểu đoàn trưởng người con của quê hương Quảng Xương Thanh Hoá người anh cả của tiểu đoàn đứng bên bàn mổ cả ngày quên cả ăn uống hai bàn chân sưng vù mà không hay biết. Chiều về hai cái đầu gối bê bết máu. Thì ra bác sĩ leo lên leo xuống mấy lần cái cửa hầm  toàn đá gan gà sắc như dao. Đá cứa vô rách quần chảy máu lúc nào không hay.
 Đến ngày 21/4 chốt Long Khánh do sư đoàn 18 cố thủ bị đánh bại lính tháo chạy toán loạn đi nhiều hướng tướng Lê Minh Đảo tháo chạy về Sài Gòn.đoạn đường từ Long Khánh về Sài gòn quân địch còn chống cự quyết liệt nhưng có lẽ ý đồ của chỉ huy chiến dịch để một ít thời gian cho quân Mĩ di tản khỏi Miền Nam ở Sài gòn tổng thống Thiệu từ chức ông ta nói trên đài "Tôi không làm tổng thống thì tổng thông Hương sẽ làm sẽ dư ra 1 tay súng để bảo vệ từng tấc đất.... " ngày hôm sau ông ta chuồn mất. Quân ta tiến công dũng mãnh theo hướng quốc lộ 1 tiến về Biên Hoà. Bác sĩ Đỗ Duy Tôn  tiểu đoàn phó tăng cường về làm chủ nhiệm quân y trung đoàn 165 đi trước. Nhân lúc kẹt xe bác sĩ ném vào xe tôi mấy cây thuốc lá “ robyquen quân tiếp vụ” (thuốc chỉ dùng trong quân đội SG không bán ra công chúng).
       Trong lúc tiến công chiến đấu trên đường một số chiến sĩ ta bị thương thế là bệnh xá của chúng tôi phải táp vào ấp Vườn Ngô huyện Trảng Bom lập một trạm sơ cứu ngay buổi sáng ngày 30 tháng 4 đơn vị không có lương thực thực phẩm xe hậu cần chuyển lên chưa kịp thương binh được đưa vào nhà dân. Biết được hoàn cảnh này  đồng bào địa phương mang gạo mì gói mấy con gà đến nữa . Bà con làm hậu cần làm anh chị nuôi nấu cháo nuôi dưỡng chăm sóc thương binh.
          Đại quân đã tiến vào Sài Gòn còn thương binh và chúng tôi những người phục vụ tại bệnh xá còn nằm ở Trảng Bom tôi ra ngoài quốc lộ tìm cách chạy về Long Khánh để chở lương thực thực phẩm về cho đơn vị. Lúc đã xế chiều bà con tản cư lần lượt đi bộ trở về quê nhiều người quê mãi tận Huế Đà Nẵng Nha Trang. Tất cả đều đi bộ xách theo can nước một túi đồ và những thứ gì có thể ăn được. Có một chiếc xe tải  chở cả trăm người chạy ngược trở ra nhiều thanh niên ở trần hỏi ra mới biết họ là lính của đoàn quân thất trận chạy về không dám mặc đồ lính vì sợ . . .
  Đường xá còn sặc mùi thuốc súng. Xác của những người lính chống cự bị quân ta tiêu diệt còn nằm ngổn ngang khắp đường. Trong khi đó các cống thoát nước những mương dẫn nước dọc đường đầy  quần áo mũ sắt súng đạn phù hiệu của các quân binh chủng khi bỏ chạy họ trút vào đây. Có lẽ những người lính họ chỉ mong muốn nhanh chóng được làm một người dân bình thường như bao người dân thường khác họ đã thấy được  giá trị của hoà bình.

      Tôi ngoắc chiếc xe tải dừng lại hỏi thăm và muốn nhờ bác tài về Long Khánh chở dùm lương thực cho đơn vị để nuôi dưỡng thương binh. Người tài xế tên Hạo khoảng trên dưới 30 tuổi nói rằng anh ta chạy xe không từ Sài Gòn gặp bà con di tản  là cho đi nhờ về Dầu Gây mời hai anh giải phóng lên xe. Dưới đường có một cặp vợ chồng trẻ cô vợ đang mang bầu hai vợ chồng đều mặc áo trắng. Trời oi bức ngột ngạt tôi chưa thấy một người phụ nữ nào mang bầu mà cái bụng lại lớn như vậy. Hai vợ chồng nhờ bác tài cho quá giang nhưng bác tài  bảo hết chỗ. Thấy ái ngại tôi kêu hai vợ chồng lên ca bin còn tôi và đồng chí Kim đi cùng  leo lên ngồi trên mui xe tải.

 
           Chiếc xe  từ từ chạy về hướng Dầu Gây   xe đến Dầu Giây bà con xuống hết anh tài xế bảo có việc phải về xem gia đình nhà vợ bên Túc Trưng thế nào rồi ta đi Long khánh chở gạo cho đơn vị. Về đến Túc Trưng ông già vợ của anh quê tỉnh Thái Bình di cư vào Nam năm 1954 nhà có hai ông bà và cô con gái út tên Hương đang học lớp 11 ông nói như ra lệnh "giờ tối rồi không được đi ban đêm  lúc này rất nguy hiểm hai anh Giải Phóng cứ nghỉ ở nhà tôi sáng mai anh em sẽ đi sớm về Long Khánh lấy gạo". Không còn cách nào khác chúng tôi phải ngủ lại Túc Trưng đêm 30/4/1975.

          Nghe đài phát thanh Giải Phóng đài truyền hình Sài Gòn giải phóng thông báo yêu cầu tất cả anh em binh sĩ sĩ quan và nhân viên chính quyền Sài Gòn khi về đến gia đình đến gặp  ngay chính quyền cách mạng để đăng ký trình diện. Túc Trưng là vùng dân đa số theo đạo công giáo. Chính quyền cách mạng  chưa về kịp thế là suốt từ 8 đến10 giờ tối các binh sĩ  đến gặp hai anh em chúng tôi xin đăng ký trình diện. Tôi giải thích chúng tôi đang đi thi hành công vụ yêu cầu các binh sĩ ai về nhà nấy nghỉ ngơi khi nào có thông báo của chính quyền địa phương sẽ đến đăng ký trình diện. Số người đến rất đông người thì nói tui quân cảnh ở biệt khu Thủ đô người bảo em ở trường huấn luyện Quang Trung…Tôi phải nhờ bác chủ nhà chọn một người kê cái bàn trước cổng ghi tên và giải thích cho mọi người vì chưa có phiếu đăng ký trình diện.
      Ăn cơm chiều với gia đình anh Hạo xong tôi nói với Kim coi như mình đang bị bao vây xung quanh mình có biết bao binh sĩ sĩ quan công chức chế độ cũ như thế này mà hai  chúng tôi chỉ có một khẩu súng ngắn K54 và một băng đạn. Tôi sẽ gác cho Kim ngủ từ 11h đến 3 giờ sáng Kim sẽ gác cho tôi ngủ từ 3giờ đến 5giờ. Nhưng cả hai nào có ngủ được. Đến 5giờ30 sáng bác chủ nhà gọi hai chú Giải Phóng dậy uống café sáng. Hai ly café sữa nóng thơm lừng mà đâu dám uống. Chúng tôi nói với ông mình không quen uống thứ này quen uống nước trắng. Cả nhà ăn sáng bằng mì gói nấu chung trong một cái nồi múc mỗi người một tô. Đúng 6 giờ sáng anh Hạo chở chúng tôi đi lấy gạo và chạy theo đơn vị vào Sài Gòn. 

      Đơn vị chúng tôi đóng trên đường Gia Long (Lý Tự Trọng ngày nay). Bao công việc bộn bề: chăm sóc thương binh đăng ký trình diện tìm nơi ở cho bệnh xá. Buổi sáng ngày 2/5/ 1975 tôi được giao nhiệm vụ phát giấy trình diện cho mỗi người 2 tờ. Họ điền đầy đủ và ký tên và giữ lại một  tờ. Có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngắn tay đến đăng ký. Cầm hai tờ giấy trên tay ông ta chưa viết và tự xưng  tên Lê Minh Đảo thiếu tướng sư đoàn trưởng sư đoàn 18 muốn gặp ông Lê Nam Phong (là sư đoàn trưởng sư đoàn 7 của chúng tôi). Ông Đảo nói: "Có cách nào ông cho tôi xin gặp ông ấy một phút tôi nói với ông ấy một câu thôi". Không hiểu ông Đảo muốn nói câu gì ?

            Tôi giải thích giờ này không thể gặp được vì thủ trưởng rất bận ông vui lòng viết đăng ký  và về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ. Ông ta vừa viết vừa nói: "tôi biết sư đoàn các anh ở bên ngoài cũng không còn bao nhiêu quân nhưng  . . . lính của tôi nhát quá "Tôi nói ông vui lòng ký vào đây và về nghỉ tôi hỏi nhà ông ở đâu. Ông ta nói nhà bên quận 4.

            Công việc bộn bề của những ngày đầu giải phóng làm cho hầu hết mỗi chiến sĩ đều phải làm việc hết công xuất của mình. Mỗi người đến trình diện đều gửi một chùm chìa khoá chỉ một buổi sáng một thùng carton lớn đựng đầy các chùm chìa khoá do các " trình diện viên" ghi tên và số phòng bỏ vào đấy. Phát được một lúc thì hết giấy đăng ký trình diện. Tôi đứng lên bục cao hỏi:  ở đây những ai biết đánh máy chữ. Hầu như tất cả mọi người đến đăng ký trình diện đều giơ tay. Thế là 20 cái máy chữ 20gram giấy và giấy than do các nhân viên đi đăng ký tự  bê đến xếp thành từng bàn ngay ngắn. Họ đánh máy thành thạo  không nhìn vào bàn phím mà chỉ nhìn vào văn bản. Riêng cái khoản này thì họ thành thạo hơn những người ở rừng mới ra như chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi chuyển lên để thủ trưởng  ký và đóng dấu cũng không kịp. Quá trưa thì toàn bộ đã đánh máy xong  phiếu lại được phát cho những người đến đăng ký trình diện. Tờ giấy này như là một giấy thông hành của sĩ quan binh sĩ và nhân viên chế độ Sài Gòn những ngày mới giải phóng.
(Xin lưu ý là khi đăng ký trình diện những người có cấp hàm từ đại uý trở xuống  đăng ký tại địa phương những người từ thiếu tá trở lên mới đăng ký tại Uỷ Ban Quân Quản như đơn vị chúng tôi).
          Bên ngoài khu công viên Gia Long cứ mỗi chiến sĩ đứng thì có tới cả trăm người dân lắng nghe các chiến sĩ kể chuyện thường thì tìm đến người cùng quê ngoài Bắc. Bà con không hiểu gì về quê hương nhiều người nói họ không nghĩ anh bộ đội giải phóng lại hiền khô trắng trẻo nói năng dễ thương như thế khác hẳn với suy nghĩ trong đầu khi chưa gặp “Việt Cộng”.      Nhiều người khóc khi gặp người thân con em ruột thịt của mình sau hơn 20 năm xa cách. Bạn tôi anh Bùi Kim Kận quê Xuân Thuỷ Nam Định gặp được người cô ruột của mình nhà có tiệm bán phụ tùng xe đạp trên đường Lý Thái Tổ cô kéo bằng được cháu  phải về nhà cô. Anh em tôi buổi chiều tranh thủ lên thăm bà cô không nói được lời nào chỉ khóc hai cô cháu cùng khóc thấy thằng cháu đi cái xe đạp (xe công của đơn vị) không có chắn bùn chắn xích cái ghi đông han rỉ cô nói người con thay cho anh lắp đồ mới vỏ ruột xích líp giò dĩa lại.

 
        Khi anh em tôi ở trong nhà thì chiếc xe bên ngoài được tân trang mà không hề hay biết. Cô hỏi chúng tôi bảy năm trời con ở trong rừng có thiếu thốn gì không. Kim Kận trả lời giờ thì không thiếu thứ gì cả chỉ thiếu một cái quần đùi vì nó mới bị rách. Cái thật thà của người lính bấy giờ là như thế! Khi ra về anh em tôi hết hồn vì cái xe đạp gần như mới chỉ có cái khung là cũ thủ trưởng hỏi thì nói làm sao? Kận đòi tháo ra lắp đồ cũ vào bà cô và chú em nói mãi nên tôi bảo Kận thôi anh cứ đem về tôi sẽ báo việc này với thủ trưởng.

      Khi về đến bên hông chợ Bến Thành có mấy hàng bán đồ sứ chén đĩa tôi bảo Kận  dừng lại để mình vào mua một cái bát ăn cơm cái bát sắt tráng men ở nhà nó đã bị tróc men mấy chỗ. Chọn cho mình một cái bát sứ cầm trên tay  tôi hỏi cái bát này giá bao nhiêu?

           Cô gái trẻ bán hàng vui vẻ dạ chú giải phóng mua mấy chục ạ ? Tôi nói có một mình mua một cái để trong ba lô dùng ăn cơm đủ rồi mua chi mấy chục. Cô gái bán hàng cầm hai cái bát sứ gói kỹ bằng tờ giấy báo và nói:" Nhân ngày giải phóng Sài Gòn xin tặng anh à quên chú Giải Phóng hai cái chén sứ."  Tôi nói chỉ cần một cái thôi nhưng cô gái  bảo "chú cứ cầm cho có cặp có đôi từ cổ chí kim ở cái đất Sài Gòn này chưa có ai đi mua một cái chén bao giờ".
   Trả tiền nói thế nào cô gái cũng không lấy. Đấy là những ấn tượng đầu tiên của tôi khi vào tiếp quản Sài Gòn.

       Xin cảm ơn người dân Sài Gòn có tấm lòng với anh Giải Phóng cách nay 36 năm về trước những kỷ niệm không thể nào quên !

alt
Ngày 30/04/1975 đồng bào TP ra đón chào quân giải phóng chưa kip chuẩn bị lá cờ
Chỉ sau một đêm cả thành phố rợp đỏ sắc cờ mừng đất nước thống nhất.

altaltalt

Sài Gòn nao nức đón chờ quân ta
Niềm vui chiến thắng vỡ oà
Đồng bào Nam Bắc hát ca khải hoàn
Nước nhà lịch sử sang trang
Việt Nam mình sẽ huy hoàng từ đây .


altaltalt
alt
Đồng bào chào đón quân giải phóng
alt
Tác giả blog ngáy đầu giải phóng

More...

GIỌT LỆ VẪN CÒN

By Vũ Ngọc Giang

alt
Đoàn trai tráng lên đường 4/1970 tác giả blog đứng ngoài cùng bên phải
 

 NHỚ ĐỒNG ĐỘI
  NHÂN NGÀY HOÀ BÌNH 30/4

Hoà bình ba sáu năm tròn
Mà sao giọt lệ vẫn còn trên mi

Nhớ ngày nhập ngũ binh nhì

Năm trăm chiến sĩ cùng đi chiến trường

Xa rời bè bạn quê hương
Một đoàn trai tráng lên đường tòng quân


Đến ngày tắt lửa chiến tranh

Còn dăm chục đứa nguyên lành về thôi
...!
Anh em đồng đội bao người

Thịt xương gửi lại khắp nơi núi rừng

Đói cơm thiếu muối đã từng

Tháng ngày gian khổ trên đường hành quân


Có người xuống tận đồng bằng

Quanh năm sống với muỗi mòng U Minh*

Có người về đất Tây Ninh
Nằm trong chảo lửa quanh mình đạn bom
Đồng bào che chở sớm hôm

Nhường cơm sẻ áo cho nên phước còn


Hôm nay giữa đất Sài Gòn

Mừng ngày thống nhất
        lòng còn quắt quay

Miệng cười khoé mắt cay cay

Thương người đồng đội ....
                bấy nay không về......!

( * rừng U Minh)                                  Sai gòn 15/4/2011

More...

CON GÁI TRONG LỄ TỐT NGHIỆP.

By Vũ Ngọc Giang

Hôm qua 28/3/2011 sau ba năm vất vả con gái út nhận bằng ths tại Doshisha University Kyoto Japan.
alt
Cả nước Nhật đang khắc phục hậu qủa thiên tai do động đất sóng thần nhà trường tổ chức  long trọng trang nghiêm nhưng  không thể tổ chức cho hết thảy các sinh viên chỉ những sv đạt loại ưu mới được mời đại diện có mặt trong buổi lễ trao bằng tốt nghiệp. Thuỳ Dương là đại diện của khoa nhận bằng do trường tổ chức ngày 28/3/2011. Tại :  DOSHISHA UNIVERSITY  KYOTO.
alt
Các tân ths đang chờ đợi nhận bằng tốt nghiệp
alt

alt
alt
Nghiên cứu sinh Vũ Nguyễn Thuỳ Dương
alt

alt
alt
Kết quả của ba năm vất vả
alt
Như là bắc một cây cầu - Hành trình cho những năm sau cuộc đời
alt
Bạn bè thày cô chúc mừng
alt
alt
alt
alt
Chụp với cô giáo
alt
alt
alt
Con xin cha mẹ cho ở lại làm việc tại xứ hoa Anh Đào  một thời gian.
alt
alt
Hãy cố gắng nhé con
alt
alt
Hứa với con khi nhận bằng tốt nghiệp cha sẽ qua thế mà....!
Chỉ có thày cô bạn bè đến chúc mừng thiếu anh chị và ba mẹ.

More...

CHÚC TẾT TÂN MÃO

By Vũ Ngọc Giang

             
             TẾT

                                           Vũ Ngọc Giang


Tết đến mang vui khắp mọi nhà
Tết  về  rạo  rực  cả  người  ta
Tết thêm tuổi mới cho con cháu
Tết tặng thọ thêm các cụ già

Tết đón người thân về hội ngộ
Tết chào bạn hữu ở miền xa
Tết cầu tổ quốc thanh bình mãi
Tết chúc đồng bào giàu có ra

Tết muốn toàn cầu ngưng tiếng súng
Tết  mong  thế  giới  rộn  lời  ca
Tết  về  lễ  tổ  thăm  dòng  họ
Tết  chúc  ông  bà  với  mẹ cha

Tết ước mọi nhà đều hạnh phúc
Tết mong trăm họ sống chan hoà
Tết  ơi  ở  lại  đừng  đi  nhé
Tết đến mang vui khắp mọi nhà 
                                 11/01/2011
Có thể thay "Thủ Nhất Thanh" chữ Tết bằng chữ Xuân

Chúc bà con blog khắp gần xa đón một mùa xuân mới an lành hạnh phúc

More...

TÌNH THƠ

By Vũ Ngọc Giang

Tình Thơ
-------oOo------

Một bông hoa thắm
Một vị hương nồng
Một lần gió thoảng
Một đời nhớ mong

                                          
Vũ Ngọc Giang



Một cánh hoa nhỏ
Một câu thơ buồn
Một  ánh  mắt  gửi
Một đời vấn vương

                                                 
Văn Tường Oanh

Một  cái  răng khểnh
Một  núm đồng  tiền
Một  nốt ruồi duyên
Một  người  đảo điên

More...

CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI AN LÀNH - HẠNH PHÚC

By Vũ Ngọc Giang

 
Xuân về  ngắt một nhành thơ
Gửi người thân thiết trước giờ xuân sang
Chúc cho cô bác họ hàng
Bạn bè đồng nghiệp An Khang - Mạnh Giàu .
 
                                                          Chào xuân mới 2011
 
 

More...

CHÚC MỪNG Thiếu tướng : Nguyễn Thế Kỷ 80 tuổi

By Vũ Ngọc Giang

 
Thiếu tướng Nguyễn Thế Kỷ và tác giả .

 
CHÚC MỪNG
Thiếu tướng : Nguyễn Thế Kỷ 80 tuổi
 
 Chúc mừng cụ Kỷ tám mươi xuân
Vẫn khỏe vui tươi sống kiệm cần
Cống hiến tham gia ba cuộc chiến
Toàn tâm góp sức suốt đời quân
Tuổi già trọn nghĩa vì đồng đội
Lão hạc vẹn tình với bạn thân
Khắp nẻo xa gần đều quý mến
Chúc người thọ khoẻ bách niên xuân

 
                                                                     Vũ Giang
 
Thiếu tướng Nguyễn Thế kỷ phát biểu vời ban chấp hành hội.
 
 

More...

CHÚA VI HÀNH NHÂN DỊP GIÁNG SINH 2010

By Vũ Ngọc Giang

 

 CHÚA  VI HÀNH

Chúa làm một chuyến vi hành
Xuống thăm hạ giới nơi gần nơi xa
Chưa đi được khắp người ta
Buồn vui mỗi xứ mỗi là khác nhau

Ngày đầu Chúa đến Châu Âu
Tuyết rơi phủ kín nhà lầu xe hơi
Kiểm tra ngân khố vài nơi.....
Có đến mấy nước kêu trời hiểm nguy....

Chúa  sang vùng đất Châu Phi
Quanh năm túng thiếu bệnh thì lây lan*
Nguồn nước ô nhiễm  ngập tràn
Buồn lòng Chúa biết tính làm sao đây ?

Thế rồi Chúa cưỡi gió mây
Bay thêm một chặng đến ngay Hoa Kỳ
Cả trăm thành phố khốn nguy **
Kinh tế khủng hoảng kiệt suy nợ nần
Bấm tay Chúa đứng tần ngần
Cả chục ngàn tỉ "đang cần" đâu ra ?

Chiều về Chúa ghé Trung Hoa
Thấy họ đóng cửa trong nhà bàn nhau
Hai bờ eo biển làm giàu
Mở mang biên giới ai sầu mặc ai
Bành trướng họ tính lâu dài....
Quanh vùng khốn khổ "chiêu bài" này đây

Tối về theo gió cùng  mây
Bay đến xứ Việt một ngày đầu đông
Thăm vùng bão lũ Miền Trung
Lũ qua nhà đổ khắp vùng tan hoang

Nhưng sao thấy họ sài sang
Lấp hết ruộng cấy để làm sân gôn
Nhiều vùng thiếu muối đói cơm
Sao nhiều xe chạy trên đường "triệu đô"

Quán hàng rượu ngoại dô dô
Quay về Chúa thấy thẫn thờ chơi vơi !
Noel Chúa nhắn mấy nhời
Sống chân thiện mỹ cho đời nó vui....!

 * Đang có dịch tả lây lan ở châu Phi do nguồn nước bị nhiễm khuẩn .
**100 thành phố ở Mĩ có nguy cơ vỡ nợ vào năn 2011        
                           
                              (Viết Đêm Giáng Sinh 2010)


Chúc mọi người có một đêm Giáng Sinh vui vẻ.

More...

THƯƠNG TIẾC GIÁO SƯ TRẦN VĂN GIÀU

By Vũ Ngọc Giang

THƯƠNG TIẾC

GIÁO SƯ TRẦN VĂN GIÀU

 

Sao đi vội thế Bác Giàu ơi

Không ở lại đây với mọi người
Cả Nước đau buồn - luôn nhớ Bác

Toàn dân luyến tiếc - mãi khôn nguôi

  Giáo  sư  đức  độ  đâu  còn  nữa
Chí   sĩ   tài   năng  đã  mất  rồi

Chúc Bác an vui nơi chín suối
Tình thương để lại mãi muôn đời ..!


Để tỏ lòng tôn kính giáo sư thay lời tri ân gửi đến người

Kính mời các thi hữu góp lời hoạ để giáo sư ấm lòng nơi chín suối .


Giáo sư Trần Văn Giàu     06-9-1911 - 16-12-2010 

 
Giáo sư Anh hùng Lao động Nhà giáo Nhân dân Trần Văn Giàu nguyên Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ Chủ tịch Ủy ban Hành chính kháng chiến Nam Bộ đã từ trần lúc 17 giờ 20 phút ngày 16.12 tại Bệnh viện Thống Nhất TP.HCM.

More...